Nguyên tắc xã giao giữa bạn bè với nhau của người trưởng thành (Phần 4): Tùy ý

Nguyên tắc xã giao giữa bạn bè với nhau của người trưởng thành (Phần 4): Tùy ý, không làm khó

Nguyên tắc xã giao giữa bạn bè với nhau của người trưởng thành (Phần 4): Tùy ý

Nguyên tắc xã giao giữa bạn bè với nhau của người trưởng thành (Phần 4): Tùy ý

Chúng ta luôn sợ làm mất lòng người khác, vì vậy, hầu hết chúng ta đều không dám từ chối, không dám nói không.

Sau này mới nhận ra rằng, càng là những mối quan hệ kiểu “cố”, càng khó dài lâu.

Một người từng xin lời khuyên từ một tác gia như này.

Anh nói, có một hôm, có một người bạn gọi điện thoại cho anh vào tối muộn, khi ấy anh đã 24 tiếng liền không được ngủ.

Nhưng người bạn lại nhất quyết muốn tới nói chuyện, hôm đó anh đã quá mệt rồi, người bạn không những không hỏi thăm mà còn trực tiếp tới phòng gõ cửa.

Mặc dù không tình nguyện cho lắm, những vẫn phải cố gắng vui vẻ tiếp chuyện người bạn.

Nhà văn sau khi nghe câu chuyện cũng chia sẻ kinh nghiệm của mình, ông nói, bản thân đôi khi sẽ cố ý trả lời tin nhắn của bạn bè chậm một chút, có hôm là 1 tiếng, có hôm là cả ngày.

Bởi lẽ nếu lúc nào cũng có mặt 24/24 vậy thì đó không phải là con người thật của ông, không nhất thiết phải giả vờ trước mặt những người thực sự thân thiết.

Trong bất cứ mối quan hệ nào, sự tôn trọng luôn cần được đặt lên hàng đầu.

Bạn bè có tốt tới đâu, cũng không thể lúc nào cũng vô tư vô ý cho rằng thời gian của họ đều có thể dành cho mình.

Nếu một mối quan hệ khiến bạn cảm thấy miễn cưỡng, vậy thì không cần thiết phải tiếp tục duy trì nó.

Có một câu nói rất hay rằng: “Theo thời gian, cùng với sự gia tăng của tuổi tác, chúng ta không hề mất đi một vài người bạn, chúng ta chỉ đang hiểu ra được rằng đâu mới là bạn bè thực sự.”

Đối phương không coi trọng cảm nhận của bạn, bạn không cần phải sợ người ta tủi thân.

Đối phương không biết nghĩ cho bạn, bạn không cần phải nhịn hết lần này tới lần khác.

Một mối quan hệ tốt đẹp là mối quan hệ mà ở đó, chúng ta hiểu và cảm thông với nhau.
Có một câu nói như này:

“Cái gọi là bạn bè, chẳng qua cũng chỉ là, tôi đang đi trên đường, bỗng nhiên gặp được bạn, hai người nhìn nhau mỉm cười, rồi cùng nhau đi nốt quãng đường còn lại.”

Duyên phận có sâu có cạn, có tụ thì ắt có tán, nên tạm biệt hãy tạm biệt, nên trùng phùng hãy trân trọng nhau.

Người đi kẻ ở, đây là lẽ thường tình.

Người nên gặp rồi sẽ gặp, người nên đi, sau cùng cũng sẽ không ở lại…

Theo CafeBiz.

Tin cùng chuyên mục