4 KHÔNG của một người trí tuệ – Phần 2: Không tham (Biết đủ)

Lão Tử trong “Đạo Đức Kinh” viết: “Họa mạc đại vu bất tri túc, cữu mạc đại vu dục đắc”, ý muốn nói nguồn cơn lớn nhất của cái họa chính là tham lam, không biết đủ.

4 KHÔNG của một người trí tuệ – Phần 2: Không tham (Biết đủ)

4 KHÔNG của một người trí tuệ – Phần 2: Không tham (Biết đủ)

Quá tham lam hay ham muốn một điều gì đó, nó giống như cái động tối om, hậu quả sau cùng sẽ chỉ là những cái họa không đâu, một vòng luẩn quẩn.

Ngày xửa ngày xưa, ở một thị trấn nhỏ, có một cô nương tự mở một quán rượu.

Một ngày nọ, có một đạo sỹ ghé qua quán rượu.

Giữa thời tiết nóng bức, đạo sỹ muốn mua chút rượu giải khát, nhưng sờ hết túi nọ tới túi kia phát hiện ra mình mang không đủ tiền.

Buồn bực, đang định bỏ đi thì bà chủ nói: “Thời tiết nóng nực như vậy, đi bộ cũng vất vả, bát rượu này tôi mời ngài.”

Vị đạo sỹ thấy bà chủ tốt bụng nên chủ động đề nghị tặng cô một cái giếng xem như là đền đáp.

Bà chủ vốn chỉ nghĩ đó là một cái giếng bình thường, không ngờ, cái giếng ấy ngày nào cũng chảy ra rượu ngon. Kể từ đó, quán rượu của bà chủ ngày một làm ăn phát đạt, tiền vào như nước.

Qua một khoảng thời gian, vị đạo sỹ lại đi qua quán rượu này, bà chủ lập tức mang rượu ngon ra đãi khách quý.

Sau đó, bà chủ ca thán với đạo sỹ: “Hiện tại tôi không cần rượu ngon nữa, nhưng giờ đang bị thiếu bã rượu cho lợn ăn. Ngài có thể giúp tôi một lần nữa, tôi muốn ngày nào cũng có bã rượu cho lợn ăn, như vậy lợn sẽ không lo bị thiếu thức ăn nữa.”

Đạo sỹ nghe xong mỉm cười, không nói gì và rời đi. Kể từ đó, cái giếng không còn chảy ra rượu ngon nữa.

Khi bạn buông bỏ sự tham lam của mình, rất nhiều vấn đề trong cuộc sống sẽ được giải quyết một cách dễ dàng.

Học cách biết thế nào là đủ, bạn mới không gặp phải tai họa; biết đâu là điểm dừng, tiền đồ mới sáng lạn.

Theo Cafebiz.

Related Posts